Khi mà trước hôm thi đại học một ngày, mẹ dẫn tôi đến nhà một ông thầy. Thế vi phạm thì sao nào? Dạ. Tất nhiên là không phải ai cũng thế.
Các anh chị chưa bao giờ dám thế. Họ quên rằng cần có thương gia, cần có nông dân, cần có người bán hàng rong… và cần có cả nhà thơ. Tôi không sống trong môi trường nghèo đói, bị áp bức, bóc lột.
Nhưng không hiểu một điều là tuổi trẻ không thích nhiều lời. Và không chắc có ai trong đó tưởng tượng ra trên ngọn dừa mà họ không nhìn thấy, có một người. Ta khát, ta muốn uống cạn sự lương thiện trong con người mình để có thể phá phách.
Bạn còn phải sống dài dài. Mọi người có thể nghĩ tôi bị tai nạn hoặc làm gì dại dột. Danh tiếng ta cũng đã có một tí tẹo.
Ông sợ làm ướt lạnh khuôn mặt nàng. Không nên ngộ nhận đó là thứ khẩu hiệu của nhà đạo đức. Nhà cao cửa rộng, vợ đẹp, bồ xinh và ma túy nếu cần.
Nhưng anh không quẹt diêm mà anh cứ ngồi đó. Thà tát mình còn hơn. Chà, ta thua hắn, có lẽ.
Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy. Sau niềm vui chung, họ dễ lại lừa dối và khinh thị lẫn nhau. Giấy vệ sinh ở đâu nhỉ, bác trai thì đang cạo râu hay làm gì đó trong nhà tắm.
Cứ tự nhiên nữa vào, dù thế nào thì mỗi con người vẫn biết tự xoay xở, còn khéo hơn mi nhiều nữa kia, đừng lo hão cho họ. Càng ngày càng đông những kẻ hững hờ. Chắc em buồn vì vừa nãy, có thằng tạt xe ngang đầu, anh buột miệng chửi thề.
Con đường quanh sân vận động Mỹ Đình rộng và xanh, khá yên bình. Trong Tuổi thơ dữ dội? Không hẳn. Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó.
Ông có thể bắt ông cụ chết theo cách ông thích. Như thể kéo một con vích lên bờ. Bác gái hơn đứt bạn về khoản ăn nói, bạn chỉ biết ngồi cạnh bà, bóp đôi vai, đôi tay gầy guộc, khô quắt.