Sẽ đáng tiếc nếu bạn quen lối nói mang tiếng là thời thượng mà vứt đi lối nói đơn giản, quen thuộc với mọi người. Tôi đã nhiều lần nói trước khán giả của đủ mọi tầng lớp. Thẳng thắn và cởi mở.
Nhưng thật ra đó cũng không phải là một bài diễn văn. Chúng cho thấy bạn ở thế chủ động, bạn có trình độ cao, bạn am hiểu nhiều thứ, và nhất là chứng tỏ bạn đã có nghiên cứu ít nhiều về ngành nghề này. Hãy hỏi thử xem lẵng hoa ai cắm mà đẹp thế… Những đồ vật tuy vô tri vô giác song rất có ý nghĩa với cuộc trò chuyện của bạn.
Lời lẽ của vị vua trong phim thì thật buồn cười, nhưng không hẳn là vô lý. Nhưng nghĩ kỹ thì thấy chuyện này có lý. Cuomo biết rõ người nghe ông nói thuộc thành phần nào.
Tôi đến chỗ Sergio và hỏi: Sergio này, họ mời anh đến đây như thế nào? Những lời đầu tiên này đã làm vài người tủm tỉm. Bình thường Hope đâu có như thế, chỉ khi ánh đèn camera chiếu vào là Hope trở nên luống cuống lập cập.
Và không hiểu nổi sao người ta cứ thích hỏi lại chúng ta câu này: Chết thật, ban nãy anh nói cái gì thế?. Cậu bé đã hoàn tất cuộc mua bán bằng một câu hỏi chắc như đinh đóng cột: Ông muốn đặt những quyển sách này ở đâu, thưa ông? Sau đó thì Jack bán được thêm nhiều cuốn nữa, một thành công ngoài sự mong đợi. Tất nhiên mọi khán giả đều nhìn thấy cảnh tượng khôi hài đó.
Ngoài ra, ông đang chỉ đạo những phiên tòa về một dự luật chống độc quyền, đã được tòa án tối cao thừa nhận vào thập niên 1920. Mấy ai biết rằng đã có những lúc tôi chẳng biết nói cái gì… Còn nếu có giọng nói không hay thì sao? Bạn sẽ không bao giờ tạo được một ấn tượng tốt ư? Không đúng! Edwin Newman và Red Barber đều là những phát thanh viên sáng chói dù họ không có chất giọng tốt.
Một là, giúp bài nói trở nên thuyết phục hơn. Quả thật anh ta trình bày rất lưu loát về tàu thuyền, bến cảng, cước phí vận tải biển… về tất cả những thứ mà tôi chưa hề biết và cũng chưa hề quan tâm đến. Đề tài nói của anh phá kỷ lục về số người tham dự của chúng tôi!.
Sinatra nói, Không, dĩ nhiên là không rồi. • Họ có cả một khối óc khôi hài, không ngại nói biếm về chính mình. Các nhà chính trị thường có thói quen này, nhất là những lúc bắt đầu.
Đừng nhìn vào bức tường hay nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi đánh giá Robert là một trong những vị khách vui nhất. Chín giờ sáng, chương trình Don McNeils Breakfast Club đang được phát thanh bắt từ làn sóng của đài ABC.
Tôi không uống rượu nên không có cớ mang chiếc ly thủy tinh sang trọng trên tay để đi chào hỏi người này người nọ. Xã hội ngày càng thay đổi, có những giá trị hay đánh giá đã lỗi thời. Khi tham dự một bữa tiệc thì lại có vô vàn tình huống, vô vàn đề tài để nói.